TRẦN XUÂN TIẾN (Giảng viên Khoa KHXH&NV - Trường ĐH Văn Hiến)
Em mệt nhoài xếp đôi chân vào góc tủ
Thôi không đi hoang những thương nhớ dại khờ
Con đường hững hờ
Chiếc bóng với hình mà vẫn đơn côi
Em cất bàn tay vào rổ nhỏ như nôi
Từng ngón dang xòe, đợi chờ hoang lạnh
Nỗi cô quạnh
Chẳng thể đan cài cho tan
Em đặt đôi mắt trên cửa sổ lan can
Ngắm nhìn màn mưa về một nơi xa lạ
Rất lạ
Đau đáu dõi theo, ước chi quen thuộc mình
Em giấu đôi môi trong khung hình
Chụp ngày xưa đôi trẻ
Bên đàn chim se sẻ
Bây giờ tan tác cánh bay, biết nơi nào chốn nghỉ?
Em chôn vùi trái tim trong hố mòn cũ kỹ
Nơi mảnh đất sinh ra em
Lấm lem
Bùn chối bỏ những giọt nước sông sầu...
2010
